Dung was still lying there. But Toàn had gotten up. He had always been mocked as a crybaby who would wet his pants at the first sign of danger. We even thought of not allowing him to join us in this trip.
“You stay home. You’ll be a nuisance, for sure”, I’d said. But when the challenge arrived he showed us what he was made of.
“Hey Dung”, Toàn came up to her slowly and whispered. “Get up Mai. Stop scaring me!”
He gently touched Mai’s shoulder with one finger and then stepped back. He burst loudly into tears.
“Hey Dung, you shouldn’t be dying. Please don’t scare me like this!”
Then he acted as if he was possessed. He held Mai’s arm and shook her, gently at first, and then really hard. Dung half-opened her eyes. He tried to lift her, but her body wouldn’t obey him.
“Will somebody please lend me a hand?” Toàn stared back at us.
“You’re all cowards!” he shouted.
“Is she still... still... alive?”
“Yes. Come on. Hurry up!”
“Really? Don’t you fool us, will you?”
We inched towards her. Toàn shouted his order, “Go and fetch some water. Hurry up!”
Tí looked as if he had just woken up from a trance of his own. He ran to the nearby stream, took off his shirt, soaked it in the water and ran back. Then we squeezed the water all over Mai’s body. After a while she gradually came to.
We were overjoyed. “She’s coming round!”
Dung burst into tears. She held tightly onto Toàn when we helped her in under the roof.
It was raining now. In fact it wasn’t so much raining as pouring. Water fell in torrents. The stream was overflowing and started coming up to our legs. It was freezing cold. We hugged each other. We pressed against each other. The warmth passed from one body to another, and to top it all we all started crying again.
I was the first to cry and then the rest joined in. I thought of Lan who was alone somewhere else in the woods. Who would she be holding? She must be so cold. Did she know how to make a roof out of twigs and branches? Or had she fainted like Mai. Or had she made her way safely somehow to the edge of the woods?
My tears dripped onto the backs of my friends. How I missed Mom and Dad. They must be so worried by now. They must be looking for me. Mom must be crying. Mom had always cried whenever I got hurt. Then I thought of Miss Hà. I wondered if I’d be seeing her again. Would I ever be able to make it out of here and get back home?
The raindrops started to get under my skin and I began to get very cold. And I started to feel ashamed of what I’d done this morning, telling Toàn not to come with us. Did Toàn hold a grudge against me? Did he despise me for it? By now my feet were going numb. Then the numbness gradually crept up my thigh and before long I was shivering all over.
“I’m going to die!”
“So am I!” the others exclaimed in unison.
Then Toàn said, “Why sit here and freeze to death? Let’s do something to warm ourselves up.”
“I don’t know how to warm myself up.”
“Well, let’s just do some jogging.”
“But I can’t jog”, Dung moaned.
“Don’t worry! I’ll carry you”, Toàn said.
“Will you carry me, Toàn? Oh, how grateful I am to you!”
And so, in spite of all the rain and wind, we started jogging. Toàn led the way and we followed him. Then everyone started volunteering to carry Mai on their back, and we ended up taking turns to carry her.
It was getting dark overhead and an eerie atmosphere enveloped the woods. The trees reminded me of my garden, though I was afraid I would never see it again. My knees got weak and I was about to faint. I saw the woods rocking from side to side. My friends appeared to be rocking as well. Then everything became blurred and merged into the rain. Then I saw a figure fall down in front of me. It was a very familiar figure. I couldn’t see anything. I stopped and wiped the rain off my face.
Finally I realized it was Toàn. He was kicking and squirming in the mud.
“Oh, my leg...” he said.
“What’s the matter?”
“Just move on”, he whispered.
“But what’s the matter with you?” I had to wipe away the rain continually from my face.
“My leg seems to be twisted. Go home and call my mother. Hurry up!”
I tried to get him up out of the mud but we both fell over. I made a big effort and managed to get up. Toàn was crying like hell. We put our arms round each other’s shoulders and moved forwards, step by step. We kept going like this as if we were in a dream.
Then I heard somebody calling. It was a very familiar sound. Could it be Dad? I shouted, “Daddy!” But there was no reply. I looked around and there was nobody there either. Then Toàn collapsed again.
“Cường, I think I’m dying.”
“No! You mustn’t die! If you do you’ll become a ghost!”
“Yes! I think I’ll be turning into a ghost really soon!”
I shook him, “I warn you, if you become a ghost I’ll run away from you!”
“No, no, you mustn’t leave me.”
“OK, I won’t leave you. But did you hate me this morning?”
“No.”
“Tell me the truth.”
“No.”
“If you don’t hate me because of it, I’ll teach you the step-guessing game.”
“OK.”
“But I’m so cold.”
“Me too.”
Toàn and me hugged each other. Then we both sat there crying. We cried and cried until it stopped raining. It was so cold our teeth chattered. I was in a dreamy state, yet I suddenly managed to recognize a familiar scent. It kept circulating in my nose and reminded me of my garden. It reminded me of my parents, my village, and everything that was so very familiar.
I shouted, “Jasmine flower!”
“What?”
“Jasmine flower! Can’t you smell it? It’s coming from this direction.”
“Yes, he’s right,” someone said. “We saw those flowers on the edge of the woods this morning.”
We dragged ourselves towards that jasmine scent. As we got nearer and nearer to the scent the thickets gradually began to thin out. Soon we were able to see the lights from the houses.
And my, how lovely and dear I found those houses! I would love any being that walked out from them. I wouldn’t care whether it was someone I knew or not, I would just hold tight to him or her as soon as they came within reach.
Never before had I found the jasmine scent so lovely. I knew now I‘d never ever be able to dislike it. And I’d never ever be able to dislike Toàn either, the way I’d come to know him in the woods as I knew the jasmine scent.
We gazed at the lights coming the houses as if they were stars. They were the brightest stars of that evening. More and more stars appeared and they joined each other in a stream of lights that moved towards us. This meant rescuers were on their way. It was thanks to Tí’s group. They’d split off from us, made it to the houses and told the grown-ups the news. They’d immediately set out in search of us.
In the same evening Lan was found in a heap of rotten leaves. She cried till she lost her voice and so did we. It was all such a memorable day for me. After it I knew in my heart that we could never part.
Dad said, “Only during hard times can you learn the lesson of love.”
And I believed he was right.
|
Con Dung vẫn nằm đó. Nhưng thằng Toàn đã đứng dậy. Nó là thằng cả lớp vẫn cho là mít ướt, đụng một chút là vãi đái trong quần. Lúc sáng cả bọn định cho nó ở nhà.
“Mày thì đi đâu. Đi chỉ rách việc”. Nhưng không ngờ giây phút này nó lại là đứa anh hùng nhất.
- Dung ơi! – Thằng Toàn từ từ đến gần, thều thào gọi. Dậy đi Dung, mày đừng làm tao sợ.
Nó lấy một ngón tay khẽ chạm vào vai con Dung, rồi thụt lại. Nó khóc òa.
- Dung ơi! Mày đừng chết, Tao sợ lắm mà!
Rồi như ma quỉ khiến, nó nắm lấy tay con Dung, lúc đầu còn lay nhẹ, sau mạnh dần. Con Dung hơi he hé con mắt ra. Xốc con Dung dậy, người nó cứ rũ xuống.
- Đứa nào ra phụ tao với. Thằng Toàn lăm lăm nhìn chúng tôi.
Cả bọn im phăng phắc.
Nó hét lớn:
- Đồ hèn, đồ hèn.
- Nó còn... còn... sống hả?
- Ừ, nhanh lên.
- Thật không đó? Đừng có lừa bọn tao à nghen!
Lúc này chúng tôi mới từ từ đến gần. Thằng Toàn nói như ra lệnh:
- Đi kiếm nước nhanh lên.
Thằng Tí bừng tỉnh, nó chạy vụt ra khe suối gần đó, cởi phăng chiếc áo nhúng xuống nước rồi chạy vào. Chúng tôi xoa nước lên khắp người con Dung. Một hồi sau nó từ từ tỉnh lại.
Cả bọn cười ồ:
- Nó dậy rồi kìa!
Con Dung òa khóc. Nó ôm chặt thằng Toàn khi chúng tôi dìu nó vào mái che.
Mưa. Mưa khủng khiếp, không biết cơ man nào là nước. Nước xối xả. Nước chảy tràn. Nước lùa vào chân lạnh ngắt. Chúng tôi ôm lấy nhau. Chúng tôi ôm nhau chặt lắm. Hơi ấm từ đứa này cứ phả sang đứa kia và cùng khóc.
Tôi khóc đầu tiên và sau đó là những đứa khác. Tôi tưởng tượng con Lan đang lạc đâu đó một mình trong rừng. Nó sẽ ôm ai đây? Nó sẽ lạnh lắm. Nó có biết bẻ lá cây làm mái che không? Hay nó xỉu như con Dung, hay nó đã tìm được đường ra bìa rừng?
Nước mắt tôi chảy dài lên lưng những đứa khác. Tôi nhớ mẹ và bố. Giờ này bố mẹ chắc đang lo sợ lắm. Đang đi tìm tôi. Mẹ sẽ khóc thật nhiều. Mẹ bao giờ cũng vậy. Cái gì chạm phải tôi là mẹ khóc. Tôi nhớ đến cô giáo Hà. Chẳng biết bao giờ tôi mới được gặp lại cô. Tôi có tìm được đường về nhà không?
Những giọt nước bắt đầu thấm vào người tôi lạnh ngắt. Tôi cũng cảm thấy xấu hổ cho những gì hồi sáng mình làm. Thằng Toàn có ghét, có xem thường tôi không? Những ngón chân tôi bắt đầu tê dại. Nó chuyển dần dần lên đến bắp đùi, người tôi run bần bật.
- Chết tao rồi tụi bây ơi!
Những đứa khác cũng đồng loạt kêu lên.
- Tao cũng vậy!
Thằng Toàn nói:
- Mình ngồi đây sẽ chết vì lạnh, cần phải làm cho nóng người lên.
- Tao không biết làm nóng!
- Mình cứ chạy như tập thể dục ấy.
- Nhưng tao chạy không được! – Con Dung mếu máo.
- Được rồi, để tao cõng.
- Mày cõng tao hả Toàn! Tao mang ơn mày lắm đó!
Mặc cho mưa gió, chúng tôi lầm lũi chạy. Thằng Toàn chạy trước mở đường, cả bọn chạy theo sau. Thế rồi chẳng ai bảo ai, cả đám thay phiên nhau cõng con Dung, đứa này mệt thì đứa kia thế.
Trên đầu, bóng tối bắt đầu đổ ập xuống. Một nỗi buồn khôn tả tràn ngập khu rừng. Nhìn những hàng cây, tôi bỗng nhớ khu vườn. Tôi sợ không bao giờ nhìn thấy nó nữa. Chân tôi mỏi khuỵu xuống, người như muốn ngất đi. Tôi thấy khu rừng cứ chao qua chao lại. Những người bạn của tôi cũng chao qua chao lại. Có lúc chúng nhòe đi như làm bằng nước mưa. Rồi tôi thấy một cái bóng đổ xuống trước mặt quen lắm. Mắt tôi mờ hẳn. Tôi đứng khựng lại. Tôi vuốt nước trên mặt nhiều lần.
Cuối cùng tôi nhận ra thằng Toàn. Nó đang quằn quại dưới một vũng nước.
- Chết cái chân tao rồi. Nó nói.
- Mày sao vậy?
Nó thều thào:
- Chạy nhanh đi!
- Nhưng làm sao mới được chứ? Tôi liên tiếp vuốt nước trên mặt.
- Hình như tao bị trật chân. Mày chạy về kêu mẹ tao nhanh lên.
Tôi chồm người tới kéo nó khỏi vũng nước, nhưng rồi cả hai nhào xuống. Tôi gồng mình đứng dậy lần nữa. Thằng Toàn khóc rống. Chúng tôi choàng lấy vai nhau rồi lần từng bước. Cứ bước tới như người đang ngủ.
Rồi bỗng dưng tôi nghe một âm thanh vang lên, không biết đó là cái gì nhưng quen thuộc lắm. Bố, có phải bố không? Tôi hét to: Bố ơi! Nhưng không có tiếng trả lời. Nhìn quanh cũng chẳng có ai. Thằng Toàn đổ sụp xuống.
- Tao sẽ chết, Cường ơi!
- Đừng! Mày chết tao sợ lắm. Mày thành con ma đó.
- Tao sắp thành con ma thiệt rồi!
Tôi lay người nó:
- Mày thành con ma là tao bỏ chạy đó.
- Mày đừng bỏ tao nha!
- Ừ, tao không bỏ mày đâu. Hồi sáng mày có ghét tao không?
- Không!
- Mày nói láo.
- Thiệt mà.
- Nếu mày không ghét tao, tao sẽ dạy mày trò đoán bước chân.
- Ừ.
- Tao lạnh quá!
- Ừ, tao cũng vậy.
Thế là tôi và thằng Toàn ôm lấy nhau, rồi cả hai cứ ngồi khóc. Khóc lâu lắm. Khóc đến hồi mưa tạnh. Nóng khủng khiếp. Môi lại lập cập đánh vào nhau. Bỗng trong mơ màng tôi nhận ra một mùi thơm quen thuộc, chúng cứ thoang thoảng trên mũi tôi. Đó là một làn hương trong nỗi nhớ từ khu vườn, có bố có mẹ và làng mạc, có những gì thân quen của tôi.
Tôi la lên:
- Hoa lài!
- Cái gì?
- Hoa lài. Mày có ngửi thấy không? Mùi hoa lài hướng này.
- Ừ, ừ! Đúng rồi. Hồi sáng chúng mình đã gặp chúng ngoài bìa rừng.
Theo hướng hoa lài, chúng tôi trì kéo nhau đi. Mùi hoa càng lúc càng gần lại. Cây rừng giãn ra từ từ và chúng tôi đã nhìn thấy đốm sáng từ những ngôi nhà.
Chưa bao giờ tôi thấy những ngôi nhà sao mà quen thuộc đến vậy. Tôi có thể yêu bất cứ con người nào từ ngôi nhà bước ra. Cũng không cần biết người đó có quen không, tôi sẽ ôm lấy họ nếu như có thể chạm đến.
Tôi cũng chưa bao giờ thấy mùi hoa lài thân thương đến vậy. Tôi biết mình sẽ không bao giờ ghét nó được nữa. Thằng Toàn cũng như những bông hoa lài, tôi sẽ không bao giờ ghét nó được nữa.
Chúng tôi miên man nhìn những đốm sáng từ những ngôi nhà như nhìn những vì sao. Chúng là những vì sao đẹp nhất trong đêm hôm ấy. Những vì sao lung linh càng lúc càng nhiều rồi họp lại thành một chuỗi sáng đi về phía chúng tôi. Thế có nghĩa là đã có người đến cứu. Công này thuộc về bọn thằng Tí. Chúng đã đến được những ngôi nhà để báo tin, và họ đã tức tốc đi tìm.
Đêm đó, con Lan cũng được tìm thấy trong một đống lá vụn. Nó đã khóc khan cả cổ và chúng tôi cũng thế. Đây là một kỷ niệm nhớ đời của tôi. Và tôi cũng biết trong tận đáy lòng, từ nay chúng tôi sẽ không bao giờ xa nhau được nữa.
Bố tôi nói:
- Chỉ có hoạn nạn con người mới có thể học được một bài học về sự yêu thương.
Tôi hy vọng là như vậy.
|